Trung thu năm đó

Món Ngon
Rate this post

Nắng tắt, màn đêm cũng ùa về. Một làn gió nhẹ làm dịu đi cái nóng của một ngày dài. Thời tiết không còn khắc nghiệt như những ngày cuối hè. Trời chuyển sang thu.

Sau giờ làm, cô vội vàng đến tiệm bánh dưới gốc cây nhỏ. Chú Sáu nhìn cô cười.

– Vẫn như mọi khi hả nhóc?

Cô nói phải rồi kéo ghế ngồi ăn. Ổ bánh mì giòn tan làm dịu cái bụng cồn cào.

Phố lên đèn, lung linh sắc màu của những gian hàng bán bánh trung thu. Những ngày này, cô vẫn nghe thấy tiếng trống rộn ràng. Cô ngước nhìn đôi bạn trẻ đang tỉ mỉ chọn từng hộp bánh trung thu ở quầy hàng đối diện. Cô chợt nhận ra mình không nhớ hôm nay là ngày gì âm lịch. Tôi chỉ biết giây phút đó, lòng tôi vẫn buồn. Một mùa trung thu sắp đến. Lại một mùa trung thu xa quê.

Cô trở về căn phòng nhỏ của mình sau một ngày làm việc liên tục. Dọc đường đi, cô không ngừng nghĩ về những mùa trung thu đã qua. Năm trước, năm trước, và năm trước đó… Không một ký ức nào hiện lên trong đầu, dù tôi có cố nhớ đến đâu. Sáng nay cô nhận được tin nhắn từ người bạn thân nhất của mình:

Thứ Ba tới, hãy tham gia nhóm của tôi. Có chương trình từ thiện trung thu cho trẻ mồ côi.

Cô ấy đã đọc tin nhắn nhưng vẫn chưa trả lời. KPI, thời hạn còn dài. Nhưng không biết động lực nào khiến cô ấy phải tạm gác mọi chuyện sang một bên. Cô ấy nhắn – “Ừ” rồi lăn ra ngủ.

Tiếp đón nhóm thiện nguyện của cô là một nữ tu trẻ. Gương mặt nhân hậu và nụ cười hiền đã xua tan đi sự mệt mỏi của người đối diện. Cô cùng đoàn người chào nhau, sau đó đi theo ni cô vào ngôi chùa nhỏ. Sư cô vừa đi vừa nói: – Tỳ kheo này cất được 3 năm rồi. Mọi người yêu thích nó.

Từ xa nhìn vào, cô thấy trẻ con ngồi xếp thành một vòng tròn lớn. Các chàng trai, cô gái háo hức đứng lên, đứng nhìn từ trong ra ngoài, ánh mắt tò mò như muốn biết hôm nay mình sẽ nhận được món quà gì?

Cô và các anh trong đoàn mang theo những món quà nhỏ. Nhóm đã chuẩn bị 30 phần quà. Cô giáo cho biết cháu lớn năm nay học lớp 6. Cô và nhóm phát những phần quà nhỏ cho các bé.

MC của nhóm đứng giữa vòng tròn và lớn tiếng hỏi:

Bạn có biết hôm nay mình nhận được món quà gì không?

Cô bé với khuôn mặt đen nhẻm nhưng có đôi mắt long lanh nhanh nhẹn trả lời:

Quà tết trung thu.

Vậy trung thu chúng mình có gì, MC hỏi lại.

Chị Hằng, chú Cuội, các em nhỏ đồng thanh.

Vậy trung thu bạn sẽ làm gì?

Chúng tôi mang theo đèn.

Hàng loạt câu hỏi được đặt ra, hàng loạt tiếng reo hò vang lên. Hoạt náo viên làm sôi động bầu không khí. Những đứa trẻ làm theo. Cô nhìn những đứa trẻ vui vẻ bên những chiếc lồng đèn, những gói quà trung thu, chợt những ký ức tuổi thơ ùa về.

Cô sinh ra ở một làng quê nghèo. Cha cô mất sớm, mẹ cô bỏ cô lên thành phố tái hôn. Cô lớn lên với bà ngoại.

Một năm những đứa trẻ trong ngôi làng nhỏ của cô không có nhiều thời gian để náo nhiệt. Một là mùa tựu trường. Hai là những ngày nghỉ. Và thứ ba phải là mùa trung thu. Đến mùa, cô và lũ trẻ trong xóm nô nức chờ rước đèn.

Cô nhớ chiếc bánh trung thu nhỏ xíu được gói cẩn thận trong túi ni lông. Một số loại kẹo đủ hình dạng và kích cỡ của các nhân vật hoạt hình. Và đèn kéo quân. Chiếc lồng đèn này do chú Tư – ba anh chàng Quân ở ngay cạnh nhà làm tặng cô. Những người lính trạc tuổi cô. Tết Trung thu hàng năm, chú Tư đều chuẩn bị lồng đèn cho hai em. Việc còn lại chỉ là chờ đúng ngày rước đèn mà thôi. Trong xóm, ngoài lũ trẻ chúng tôi còn có 10 đứa trẻ. Các bạn nữ thì cầm đèn kéo quân duyên dáng, còn các bạn nam thì dạn dĩ cầm đuốc. Rước đến 3 đêm 14, 15, 16. Sau khi chơi với nhau, bọn trẻ giải tán về nhà. Ăn trưa xong, cô ngồi trước nhà chờ tiếng hú của Quân. Nó gọi cô là cô liền cầm đèn chạy ra ngõ, để nó giúp cô thắp nến. Mùa trung thu trong tuổi thơ cô vui như trẩy hội.

Đèn chỉ chơi được 1 ngày 14 thì bị cháy. Bà nội la mắng cháu mỗi năm. Vậy là ngày 15, 16, cô dũng mãnh như các chàng trai, cầm đuốc đi theo trăng, theo tiếng trống của đàn sư tử. Quê cô hồi đó nhỏ xíu. Hai anh lớn trong xóm làm đầu, làm đuôi. Ông Địa bụng to tròn xoe, lắc lư. Đại Thánh cầm một cây gậy và nhảy múa về mọi hướng. Những đứa trẻ như cô cười lăn cười bò. Vầng trăng sáng dường như cũng cười theo.

Vui nhất là phần tiệc bánh trung thu. Bọn trẻ chia nhau gói bánh, ngồi trên bậc thềm nhà Quân, bắt đầu quẩy tiệc. Mùi bánh trung thu thơm phức. Cả năm chỉ có dịp này để ăn bánh trung thu. Đúng rồi, mùa trung thu có bánh trung thu không, anh Điền giải thích khi con chị Thoa hỏi:

Ngon như vậy sao bình thường không có bánh trung thu nhỉ?

Cô giật mình khi nghe tiếng gọi của sư cô. Cô ngồi bên cạnh ni cô, hai người trò chuyện, rồi nhìn lũ trẻ hào hứng tham gia lễ hội. Tuổi thơ của cô cũng giống như những đứa trẻ, dù có thiếu sót đến đâu, nhưng lưu giữ trong cô bây giờ chỉ là những kỉ niệm đẹp đẽ. Thế nhưng, những năm tháng xa quê, cô quên mất mình cũng có những mùa trung thu.

Leave a Reply

Your email address will not be published.