Suýt nữa thì tranh nhau đĩa bánh căn Đà Lạt

Món Ngon
Rate this post

Do đã hết xíu mại nhưng không báo trước nên chúng tôi từ chối dùng bánh xèo, chủ quán nói “keo kiệt mà cũng đòi”.

Em thích đi chơi xa, đất nước ta có nhiều cảnh đẹp, đồ ăn ngon, đi mãi không thấy chán. Dù đôi khi tôi cũng gặp những chuyện không hay nhưng tôi thấy đó là điều bình thường, đâu có những rắc rối như vậy.

Chuyện cãi nhau ở quán bánh căn lòng gà trên đường Tăng Bạt Hổ (Đà Lạt) tôi cũng thấy sợ. Vì thường xuyên đi Đà Lạt nên tôi biết con đường này hầu như chỉ dành cho khách du lịch, lúc nào cũng đông đúc. Có lẽ do phải phục vụ tận tay nên chủ quán dễ nổi nóng với khách.

>> Thỏa hiệp với du lịch chặt chém, vòi tiền

Bản thân tôi đã suýt đánh nhau vì một đĩa bánh hộp. Đó là lần đầu tiên mình và một nhóm bạn đi Đà Lạt, buổi tối rủ nhau lên Tăng Bạt Hổ ăn bánh căn.

Nhóm mình gọi sáu suất xíu mại, đến khuya chủ quán dọn ra thì chỉ có bốn suất xíu mại, bánh còn đầy đủ sáu đĩa, hai đĩa còn lại chấm với nước mắm. Người phục vụ giải thích rằng đã quá muộn để có xíu mại, nhóm tôi bực mình đòi trả lại hai đĩa bánh, trách chủ quán không nói ngay từ đầu. Đến đây, chủ cửa hàng lập tức quay lại, nói “bánh đã đặt rồi không trả lại, còn nói chúng tôi keo kiệt, ăn với đĩa bánh, không uống sữa đậu nành, đừng gọi thêm bánh cuốn mà bảy đã đòi. “.

Trong nhóm có một người nóng tính định đứng dậy lật bàn nhưng chúng tôi dừng lại, điều đó không đáng, coi đây là bài học để lần sau tránh khu vực này, còn nếu đi ăn thì bạn nhé. phải hỏi kỹ khi đặt hàng.

Chỉ là một sự cố nhỏ thôi, chúng tôi không chán Đà Lạt vì điều đó. Nơi nào cũng có người này người nọ, nếu chỉ vì một người chê trách mà mất thiện cảm với cả thành phố thì chắc bạn cũng chẳng đi xa được đâu, vì hầu như địa điểm du lịch nào cũng có những vấn đề như: vị trí.

Định kiến ​​sẽ khiến bạn mất đi góc nhìn khách quan khi đi đâu đó. Tôi không quan tâm, lựa chọn thuộc về tôi, khách sạn hay nhà hàng mà tôi không thích, tôi sẽ không ghé thăm lần sau. Lần đầu tiên đến Hội An cũng vậy, một vài người đến nói với tôi rằng mọi thứ ở đó rất tuyệt, đồ ăn ngon, phố cổ đẹp, chỉ có một vấn đề nhỏ mà một số người kinh doanh Hội An thích. phục vụ khách hàng. nước ngoài hơn, không chào đón khách Việt Nam.

>> Đừng để du lịch kích thích ‘bạn nhận được những gì bạn phải trả cho’

Có lẽ tôi đi vào mùa thấp điểm, hoặc cũng có thể nơi tôi ghé thăm toàn những người dễ thương nên không thấy kỳ thị. Thậm chí có bạn mình thích một chiếc váy quá mà shop hết size của bạn, chủ shop nhiệt tình cắt ngay tại chỗ, hẹn sáng mai đến lấy vì nghe nói trưa bọn mình trả phòng, giá vẫn như nhau. .

Mình biết các bạn khác không bịa chuyện, có thể các bạn ấy đã từng lạnh nhạt khi đi ăn hay mua sắm chỉ vì là khách hàng Việt Nam, nhưng không phải tất cả các bạn ấy đều như vậy.

Một nơi tôi rất thích đi là Vũng Tàu, mặc dù nó thường xuyên xảy ra sự cố. Khi đến địa điểm du lịch này, điều khó chịu nhất có lẽ là nạn chặt chém, nhất là tại các quán ăn. Tôi không có vấn đề gì về ăn uống, nhưng gia đình tôi đã từng bị mất đồ ở khách sạn khi khóa cửa ra bãi biển. Sau đó chúng tôi yêu cầu được xem camera ở hành lang nhưng lễ tân nói không có camera, cũng không giải quyết khiếu nại vì “việc giữ đồ là trách nhiệm của khách”. Tất nhiên khi ra khỏi cửa chúng tôi có mang theo tiền và đồ dùng cá nhân, nhưng máy tính xách tay để lại, tôi không thấy ai bơi trong bãi biển với một chiếc máy tính xách tay.

Rồi có lần gia đình tôi thuê xe đạp đôi, khi lên dốc thì xe bị gãy cổ, cả 3 người trên xe bị văng xuống đường. Rất may lúc đó không có xe nhưng một người tông vào mặt rất nặng nên chúng tôi phải đưa ngay vào bệnh viện sơ cứu, sau đó chạy ngay về Sài Gòn để điều trị tại Viện Răng Hàm Mặt.

Đáng trách nhất là chỗ cho thuê xe đạp, để xảy ra chuyện họ còn không nhận lỗi, nói là do nhà tôi đâm va làm hỏng xe rồi quay lại bắt họ.

>> Du lịch ‘một đi không trở lại’

Dù sự việc nghiêm trọng như vậy nhưng sau đó tôi vẫn quay lại Vũng Tàu. Đơn giản vì cả gia đình tôi đều yêu biển, và Vũng Tàu là bãi biển gần Sài Gòn nhất. Đối với cá nhân tôi, đi du lịch là để thư giãn, hay để khám phá văn hóa và ẩm thực địa phương.

Ở mỗi nơi, tôi chỉ là một người đến và đi, và lần nào ra đi tôi cũng sẽ gác lại những điều không vui (nếu có) tại nơi đó, để chặng đường tiếp theo luôn là niềm vui mới.

Thuat Nguyen

>>Bài viết không nhất thiết trùng với ý kiến ​​của VnExpress.net. Đăng bài nơi đây.

Leave a Reply

Your email address will not be published.