Một chút Châu Âu giữa lòng Sài Gòn

Món Ngon
Rate this post

Cha mẹ và con cái không tỏ ra kiêu ngạo thực dân. Họ dường như đã thích nghi với sự dễ dàng, linh hoạt và đơn giản của cuộc sống Viễn Đông. Cả gia đình chơi piano và guitar cùng nhau. Bọn trẻ đến nhà Hoa uống trà thảo mộc. Tôi đã từng chứng kiến ​​một cô bé mười lăm tuổi “chạy việc” vui vẻ, nhanh nhẹn như một đứa trẻ ở vùng quê nước Pháp, được các cụ già trìu mến gọi…

Quai deosystemque (góc đường Adran) năm 1921 qua ống kính của Ludovic Crespin, nay là Bến Chương Dương và góc Hồ Tùng Mậu

THƯ VIỆN QUỐC GIA PHÁP

Nó cũng được đề cập rằng một hoặc hai người nước ngoài đã được An Nam hóa. Họ kết hôn với một cô gái An Nam, sống cuộc sống An Nam và nhập gia đình theo phong tục. Con gái của họ lần lượt kết hôn với người An Nam. Chuyện kể rằng, một trong số những người ngoại quốc ấy có một người con gái góa chồng, lấy chồng mới, trước bàn thờ phong tục, ông phải nói với người con rể đã khuất: “Đừng trách vợ lấy chồng mới thôi. bởi vì tôi đã rời đi quá sớm. Tôi không còn ở đây để bảo vệ nó nữa … “

Những ví dụ này không có giá trị chung. Ở Nam Kỳ, kiều bào ít nhất là một huyền thoại, một huyền thoại Âu châu. Điểm liên lạc giữa Viễn Đông và quốc gia chỉ là trong các lĩnh vực hành chính, tài chính và quân sự. Ở Sài Gòn, có từ năm đến sáu ngàn người Âu châu, ở các tỉnh khác và ở Trung Kỳ có khoảng một ngàn rưỡi đến hai ngàn người. […]

Khi tôi nghỉ phép, người phục vụ mang mũ lưỡi trai của tôi vào phòng chờ, anh ta chào nó một cách tôn trọng, cực kỳ khiêm tốn, một sự tôn kính chỉ có thể thấy trong các rạp hát châu Âu và trong truyện Ngàn lẻ một. một đêm. Ngay cả cử chỉ đó tôi cũng không đủ tư cách để đánh giá cao. Và tôi không biết phải đặt tên cho dấu hiệu chuộc lỗi này là gì.

Du lịch Nam Kỳ: Chút châu Âu giữa lòng Sài Gòn - ảnh 2

Quảng trường Nhà hát Thành phố (lối vào đường Catinat – nay là Đồng Khởi) năm 1921 qua ống kính của Ludovic Crespin

THƯ VIỆN QUỐC GIA PHÁP

Vài ngày sau tôi gặp chủ nhà trước hiên quán cà phê. Tôi ngồi vào bàn làm việc của anh ấy. Một cậu bé An Nam chạy báo giữa các bàn. Anh ấy đã đưa một tờ nhật báo cho người bạn châu Âu của tôi, nhưng nó đã bị từ chối. Đứa trẻ không nài nỉ. Sau đó, nó trở lại một lần nữa. Ông lão xua tay, ném tờ báo xuống đất. Đứa trẻ không nói không rằng nhặt nó lên.

Tôi hỏi bạn tôi:

– Bạn có dám làm điều đó ở Paris trong khi uống cà phê không? …

\N

Anh ta ấp úng. Anh ấy xin lỗi. Tôi khuấy động một chút âu trong lòng anh.

Một buổi sáng tôi cùng người bạn Nguyễn An Ninh đi dạo trên đường phố Sài Gòn. Chúng tôi dừng lại trước một ngôi nhà và Ninh chỉ cho tôi một bàn thờ tổ tiên kiểu cũ. Sau đó xuất hiện một bà lão với mái tóc bạc trắng, đoan trang và giản dị như một số phụ nữ thành thị châu Âu. Cô ấy mời chúng tôi vào nhà uống trà. Tôi không buồn vì tôi không biết tiếng An Nam. Trong khoảnh khắc đó, bà cụ đã cho tôi nhiều hơn những lời nói. Nếu chữ quý tộc có nghĩa lý gì, thì sự giản dị đáng khâm phục của người phụ nữ xưa chính là quý tộc. Ôi, nụ cười bí mật làm sao. Cô thậm chí còn không hỏi Nguyễn An Ninh người lạ đi cùng mình là ai.

Chúng tôi bước vào một nhà hàng An Nam và gặp một nhóm người châu Âu ở đó: một thường dân vạm vỡ và vợ anh ta, và một trung sĩ trẻ trầm tính, dè dặt. Người thường quát người phục vụ: “Lau khăn trải bàn cho tôi … Đưa đây … đưa tôi …”. Tôi quên đồ ăn anh ấy yêu cầu phục vụ. Nhưng anh chàng hét tên đồ ăn trong cửa hàng đó giống như anh ta đang chỉ huy một quân đoàn trên chiến trường.

Du lịch Nam Kỳ: Chút châu Âu giữa lòng Sài Gòn - ảnh 3

Những cô gái người Pháp gốc Việt ở Sài Gòn những năm 1920 qua ống kính của Léon Ropion

Tôi xấu hổ trước Ninh, xấu hổ cho Âu Châu. “Tôi thề với anh, anh Ninh,” tôi nói to cho cả nhóm nghe thấy, “Ở châu Âu, mọi người ngay lập tức nhận ra một người đàn ông được giáo dục như thế nào mặc dù anh ta không biết anh ta ăn gì từ đĩa của mình”. […]

Người quản lý khách sạn đang uống cà phê. Người phục vụ không kịp mang đường cho anh. “Đường ở đâu…”, người châu Âu kêu lên. Một tiếng thét chói tai từ ngực và cổ họng. Toàn bộ con người anh ta đang la hét trong một cơn thịnh nộ không thể ngăn cản. Khi đường đã được đặt trên bàn, anh mở nắp, dùng ngón tay mập mạp như mõm chó múc hai miếng và thả chúng vào cốc cà phê. Những cử chỉ đó là một sự xúc phạm không thể chịu đựng được. Người quản lý không biết văn hóa châu Âu hay Pháp là gì. Tôi nghi ngờ ngay cả một tên du côn An Nam cũng không chịu ăn thua theo cách đó.

Một người lính đang đánh một người lái xe vì anh ta không muốn “đi thong thả”. Đại lộ Bonard, trước một cửa hàng tơ lụa do một người An Nam và vợ người Lyon điều hành. Người phụ nữ trẻ bước đến gần người lính và nói với anh ta rất nhẹ nhàng: “Này anh bạn … hãy tử tế …”. Anh lính quay lại quát chị: “Có thói quê mùa thì làm được, còn tao ở đây thì đừng có mơ…”. (còn tiếp)

Leave a Reply

Your email address will not be published.