Món canh chua đặc biệt mang hương vị riêng của mẹ

Món Ngon
Rate this post

Hồi còn bé, mỗi buổi trưa hè, tôi và chị đứng ở góc sân, giữa muôn vàn khói bếp và hương vị của những món ăn dân dã, chị em chúng tôi cố tìm hương vị của một món ăn, tìm mùi của một món ăn dân dã. món ăn. Vị chua chua, cay cay hòa quyện trong làn khói của nồi canh quen thuộc. Và ngay khi đoán được điều đó, tôi vội trốn mẹ sang nhà mẹ đẻ (tiếng địa phương của từ bà ngoại) để xin ăn, chỉ vì mê món canh chua bà nấu…

Canh chua

Một bát canh chua đơn giản…

Món canh chua của mẹ tôi làm rất đơn giản, chỉ gồm có măng chua, cùng với mắm muối, ngò gai, vừng, cà chua và cá, thêm chút ớt tươi. Tuy nhiên, các bước để có được một chiếc bánh bột lọc hoàn chỉnh rất phức tạp.

Tôi không dùng chanh, me hay giấm để cho vào nồi canh chua mà chọn những loại có hương vị tự nhiên nhất. Mẹ tỉ mỉ bẻ măng non ủ chua, làm sạch dọc mùng rồi ướp muối. Hương vị bột chua cũng khác, nó đã trở thành hương vị quen thuộc trong tuổi thơ tôi mỗi khi ghé vào căn bếp nhỏ hơi xập xệ.

Không mất quá nhiều thời gian trong việc lựa chọn nguyên liệu chính, chả cá nào mình dùng luôn đó. Tuy nhiên, trong tiềm thức của tôi, mẹ tôi vẫn thích bát canh chua cá sơn nhỏ, trong cá có vài con tép nhỏ, làm sạch, để ráo, chế biến thành món canh giải nhiệt.

Nâng bát canh trên tay, tôi không chỉ ăn bằng miệng mà còn bằng cả mắt mũi, vừa ăn vừa hít hà, vừa cười, vừa xuýt xoa khen ngợi khiến mẹ tôi cũng phải phì cười. Làn khói mỏng bay lên thoang thoảng mùi cá thanh tao quyện với vị chua chua cay cay và nụ cười hiền hậu của bà cụ 80 tuổi ấy đã ở lại với tôi mãi mãi.

Bữa cơm có bát canh chua bao giờ cũng có thêm những câu chuyện kể về thời bom đạn ác liệt. Tôi vẫn nhớ lời mẹ dặn: “Con có biết không, ngày đó, hiếm lắm mới hái được chùm thì là, trái cà khi cỏ trơ trụi giữa bão bom. Bát canh rã rời, trải trắng. với vài con cá sơn tra nhỏ, thêm trái khế chua mà cả nhà vẫn ăn ngon lành trong cái đói, cái khổ của chiến tranh.

Mãi cho đến khi tóc dần ngả màu, mắt cũng bắt đầu yếu đi, cô mới biết bát canh chua có đầy đủ gia vị, bát canh chua vẫn được yêu thích bởi sự đậm đà vốn có của nó.

Những năm sau này, đã có bếp ga, nhưng mỗi lần nấu canh chua, bật bếp củi, có lẽ với mẹ, món canh chua cá lóc nấu trên bếp lửa có hương vị đặc biệt, khiến món ăn thêm ngon. .

\N

Nhưng chỉ có một…

Năm 14 tuổi, tôi bắt đầu xa nhà để đến trường huyện học, đó là lúc tôi không còn được ăn canh chua do mẹ nấu nữa, vì thời gian đã làm mờ đi đôi mắt của người “đầu bếp” ấy.

Hồi học đại học, tôi ít về nhà, thỉnh thoảng tôi cũng làm một bát canh chua theo khẩu vị của mẹ. Còn mua măng chua, rau và cá, cũng nấu đúng bữa theo chỉ dẫn của mẹ. Và khi ăn xong bát canh, nó dậy lên trong tôi một nỗi nhớ khôn nguôi, một nỗi nhớ khôn nguôi. Tôi nhận ra, bát canh chua là đặc sản, là món khó nấu nhất hoàn toàn.

Nhớ lại thời gian TP.HCM thực hiện xã giao kéo dài để ngăn chặn dịch Covid-19, học làm đủ món Tây – Ta, ăn rồi cũng ngán. Bỗng một ngày, tôi nhớ đến cái vị cay nồng của khói bếp, của bếp than hồng rực giữa mùa hè trong bếp của mẹ tôi và những món ăn của người “đầu bếp” già nua ấy cứ hiện ra trước mắt. . Hai chị em tôi hì hục tìm nguyên liệu, nấu bát canh chua me đậm đà của mẹ, vừa ăn vừa nhòe cả mắt như những ngày theo mẹ vào bếp, không chịu chơi một mình.

Hay bây giờ, mẹ tôi vẫn nấu canh chua, vẫn có đủ cá, thì là, dứa và các gia vị cần thiết nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận được trọn vẹn hương vị của nó. Bát canh đơn sơ thiếu măng chua nấu, thiếu mùi khói bếp nồng nặc, thiếu tiếng nói quan tâm vị giác, ấm áp của người phụ nữ xưa.

Nhiều khi mệt chỉ ước được ăn bát canh chua mẹ nấu, vừa ăn vừa quên đi thực tại, chỉ biết vui với tiếng cười nói, lời động viên của mẹ để cố gắng…

Bát canh chua đó có thể giúp tôi quên đi thực tại, trở về tuổi thơ, vẫn vui chơi trong những ngày hè oi bức vì tôi biết bát canh nhiều vitamin C sẽ “tái tạo” năng lượng cho tôi.

Khi còn bé, chúng ta luôn mong muốn được thưởng thức những món ăn ngon, nổi tiếng khắp nơi. Tuy nhiên, khi lớn lên, ai cũng chỉ ao ước được nếm những món ăn dân dã, đậm đà hương vị tuổi thơ và đặc biệt là hơi ấm của người nấu.

Giờ đây, miền quê gió Lào ấy lại nóng nực, không biết mẹ nấu bát canh rồi xuýt xoa tự nhủ: “Chà, mát quá!” …

Leave a Reply

Your email address will not be published.