Mơ về một ngôi nhà để ở

Bất Động Sản
Rate this post

Gần 10 năm trước, tôi khăn gói từ Quảng Ngãi vào TP.HCM để chinh phục ước mơ dạy học, rồi ở lại tìm việc làm. Trong suốt thời gian thuê phòng, tôi chưa bao giờ ngừng mong muốn có nhà của riêng mình.

Vẫn còn nửa khao khát

Tốt nghiệp cao đẳng ngành dược, có công việc phù hợp, tôi đã giúp bố mẹ hài lòng. Tuy nhiên, với tôi đó mới chỉ là một nửa mục tiêu đặt ra lúc nhập học. Phần còn lại không gì khác ngoài mong muốn có một ngôi nhà của riêng mình.

Đột nhiên, khi còn nhỏ, tôi và một nhóm bạn lém lỉnh bắt được một tổ chim chích chòe, có bốn con chim non đem về nuôi. Khỏi phải nói, tôi cũng có thể hình dung được cảnh chim bố và chim mẹ giận dỗi, thương tiếc con cái và “làm tổ” như thế nào. Cả hai người đều ngừng nhảy xung quanh “ngôi nhà” cũ và bay về nhà tôi, khóc lóc tuyệt vọng mong con tôi trở về. Lúc đó, tôi không hiểu ý nghĩa của chim yến và trẻ nhỏ với đôi vợ chồng kia. Chút biết rằng mình vừa phá tan “ngôi nhà”, đồng thời chia rẽ tình cảm của chim bố mẹ với lũ con thơ ngây.

Tác giả Huỳnh Đỗ Mừng chăm chút cây cảnh trong căn phòng nhỏ của mình.
(Ảnh do tác giả cung cấp)

Những năm tháng ở nhà trọ, nhiều đêm mất ngủ nhớ lại ngày xưa, tôi thực sự ân hận. Dù nhiều loài chim bay lượn cả ngày nhưng chúng vẫn có chỗ đi lại, con vật kiếm mồi rồi về tổ nghỉ ngơi. Ngày chấm dứt những sai lầm trước đây của mình, tôi càng hiểu được tầm quan trọng của ngôi nhà trong cuộc đời của mỗi người.

Bác Trần Thị Lan – chủ nhà rất tốt với chúng tôi, tình cảm như ruột thịt. Dù cho tôi thuê phòng trọ kiếm thu nhập nhưng bác tôi vẫn động viên: “Sau này còn vợ con thì phấn đấu mua nhà nhé!”.

Nhờ vậy, tôi chăm chỉ làm việc, tiết kiệm và dành dụm được đồng lương khiêm tốn. “Lượm lấy cơ”, trải qua đợt dịch COVID-19 căng thẳng năm 2021, nhiều người tạm trú phải về quê, tôi nhận thấy cần phải có tiền tiết kiệm và xa hơn là nghĩ đến việc mua căn hộ và thổi gió. ấm vào nó. Với tôi, thành phố này là nơi chim đậu.

Trân trọng ngôi nhà

Báo chí Pháp luật TP.HCM Thông tin Chính phủ và TP.HCM đang nỗ lực thúc đẩy xây dựng nhà ở xã hội cho công nhân đã có tác dụng khích lệ chúng tôi. Tôi và bạn gái cùng nhau tích góp để về lâu dài mong có thể mua được căn hộ nhà ở xã hội làm nơi an cư lạc nghiệp. Giờ đây, mong muốn đó đang được tiếp thêm sức mạnh bởi cuộc thi “Ngôi nhà mơ ước của tôi”…

Khi đó, tôi sẽ chăm sóc tổ ấm bằng tất cả những gì mình có. Dù là căn hộ nhỏ, diện tích khiêm tốn nhưng mình sẽ làm giá trị hơn mà vẫn tiết kiệm chi phí.

Tôi định trang trí nhà theo phương châm xanh – sạch – đẹp. Nó vừa mang tính thẩm mỹ cao vừa thân thiện với môi trường. Phần ban công, tôi sẽ tận dụng tối đa không gian để trồng cây và làm vườn hoa trên không như “vườn treo Babylon”. Sử dụng các loại cây, hoa gồm: hồ điệp, lan hồ điệp, trầu bà… treo trên cao để làm đẹp cho ngôi nhà, từ dãy nhà bên cạnh hoặc đứng dưới đất đều có thể chiêm ngưỡng được.

Trên tầng ban công, tôi sẽ trồng rau sạch, tạo nguồn thực phẩm cho gia đình, đồng thời tăng chất xanh mát, giảm diện tích bê tông khô.

Nội thất của tôi cũng đề cao sự đơn giản, sử dụng vật liệu thân thiện với môi trường nên sẽ không thiếu những mảng xanh, đặt những chậu cây phù hợp phong thủy cho tôi và vợ tương lai.

Ngôi nhà nhỏ nhưng hạnh phúc lớn! Nó sẽ là nơi gắn kết các thành viên trong gia đình. Tôi cũng sẽ trân trọng tình cảm đối với hàng xóm và cộng đồng trong chung cư. Sáng chủ nhật, mời bà con lối xóm sang uống trà nóng, ngắm hoa, tâm sự, chia sẻ những câu chuyện trong cuộc sống, giúp thắt chặt tình người lập nghiệp xa quê.

Khoảng đất sân chung cư rộng rãi, tôi sẽ thường xuyên vo gạo cho chim sẻ và chim bồ câu thưởng thức. Đó cũng là cách để tôi chuộc lại lỗi lầm trong quá khứ.

Có nhà, tôi có thêm điều kiện để cống hiến

Năm nay tôi 28 tuổi và đã quyết định chọn thành phố Hồ Chí Minh là quê hương thứ hai của mình. Mong muốn có một căn hộ chung cư một phần xuất phát từ tình yêu của tôi với thành phố này. Tôi muốn làm nhiều điều ý nghĩa để tri ân những người đã cưu mang mình và không còn phải lo lắng khi chưa có một mái ấm cho riêng mình.

Rất nhiều người lao động khác cũng đang mơ như tôi. Chúng tôi rất mong ước mơ này thành hiện thực, đó là nguyện vọng hoàn toàn chính đáng. Nhiều người từ các tỉnh, thành về đây với hai bàn tay trắng, nay đã có việc làm, thu nhập ổn định, con cái được đi học để phát triển bản thân. Điều chúng ta cần lúc này không gì khác hơn là dẹp bỏ tình trạng thuê trọ, trả tiền nhà trọ hàng tháng. Có nhà riêng, cuộc sống đỡ vất vả hơn, đồng nghĩa với việc tôi có thêm điều kiện để đóng góp cho sự phát triển của thành phố.

Trong thời điểm xa xã hội năm ngoái, tôi cùng đoàn tình nguyện viên cùng lực lượng chức năng ra chốt kiểm soát dịch bệnh tại trạm thu phí Long Phước (TP. Thủ Đức), trên đường cao tốc TP.HCM – Long Thành. Tường. Những lúc rảnh rỗi, tôi đi quyên góp nhu yếu phẩm cho những người dân tạm trú cùng cảnh ngộ. Được đóng góp một phần nhỏ trong cuộc chiến chống dịch, tôi cảm thấy rất vui. Tôi sẽ tiếp tục phấn đấu để có một mái ấm đúng nghĩa để có thể cống hiến nhiều hơn nữa tại thành phố mà tôi yêu quý!

Ước mơ về một ngôi nhà để an cư ảnh 2
Huỳnh Đỗ Mừng tham gia cùng đội tình nguyện chống dịch COVID-19, trao nhu yếu phẩm cho người dân phường Tăng Nhơn Phú B,
Thủ Đức Tp Hồ Chí Minh.

Leave a Reply

Your email address will not be published.