Hà Nội của những giấc mơ

Món Ngon
Rate this post

(Xây dựng) – Đôi khi tôi lại mơ về những ngày xưa ấy, ngày tôi đi qua cánh cổng vàng rực rỡ để chạm tay vào khát vọng tuổi trẻ.


Tôi sinh ra và lớn lên ở miền núi, ở một thị trấn nhỏ xinh và hiền hòa. Giữa thị xã có một ngã ba duy nhất, là điểm nối giữa Quốc lộ 6 và Quốc lộ 279. Đường 6 dẫn vào thị xã Mường Lay, trung tâm chính trị của tỉnh Lai Châu – tên gọi của tỉnh ta lúc bấy giờ. . Đường 279 là đường dẫn từ Điện Biên về thủ đô Hà Nội.

Hà Nội, lớp mình ai cũng nuôi ước mơ được ra Hà Nội. Về Hà Nội, về nơi có ba mươi sáu con phố trong câu hò từ hồi tiểu học; nơi có Tháp Bút có Hồ Gươm trong câu chuyện huyền thoại mà chúng em được học kể ở trường, nơi có cây kem Tràng Tiền làm nguội lạnh ước mơ của những đứa trẻ quanh năm đói khát; nơi có Nhà hát Lớn biểu diễn những vở tuồng, vở chèo mà chúng tôi thường chờ nghe từ chiếc loa vuông trên xà nhà vào mỗi tối thứ bảy; Ước mơ được đến trường xóa đói, giảm nghèo ở Hà Nội trong tương lai là nguồn cảm hứng, động lực để mỗi chúng em phấn đấu trong nhiều năm qua.

Hết lớp này đến lớp khác, chúng tôi về Hà Nội, băng qua những đỉnh núi xanh bao quanh thị trấn, chúng tôi tiến xuống nơi có tầm nhìn rộng hơn. Chúng tôi đến Hà Nội, nóng và háo hức; hồi hộp và lo sợ… Hà Nội rộng lớn, Hà Nội dễ lạc, Hà Nội nghiêm túc và xô bồ. Hà Nội xa lạ khiến những người con lần đầu xa quê không khỏi choáng ngợp.

Nhưng rồi nhờ một cánh cổng bình dị màu vàng, tôi bỗng thấy gần hơn, yêu Hà Nội nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều. Cổng ấy là cổng xưa xây bằng mạt vàng dẫn vào ngõ Đa Lộc – thuộc đất làng Vòng. Nơi tôi ở lại học tập trong những ngày đầu đặt chân đến thủ đô có bề dày lịch sử nghìn năm. Mỗi lần đi học về, tôi lại vỡ òa sung sướng khi thấy cánh cổng ấy nổi bật trong dãy phố dài hàng quán tương tự trên đường Xuân Thủy. Cánh cổng vàng của tôi, cánh cổng dẫn đến đúng nơi tôi đang ở, cánh cổng giúp tôi không bị lạc…

Những ngày đầu đó, tôi ở trong một gia đình Hà Nội. Cả gia đình 7 người thuộc ba thế hệ sống trong một ngôi nhà rất nhỏ. Ngôi nhà tuy nhỏ, nhưng cánh cửa luôn rộng mở cho những đứa trẻ miền núi – những đứa con của những người bạn già đến xin học từ đời này sang đời khác.

Những ngày tôi đi thi là những ngày hè nóng nực. Chú tôi rong ruổi trên chiếc xe máy cũ kỹ chở tôi đi từng nơi; Bác chở tôi về nhà dưới cái nắng oi ả của buổi trưa và những lúc người ta kẹt xe ngoài đường. Bác chở tôi chạy ra vào qua cánh cổng cũ kỹ màu vàng ấy với vẻ lo lắng như mẹ, như cha. Mỗi khi bước ra khỏi phòng thi, em đều nhận được những ánh mắt động viên, khích lệ của cô chú. Con đường đến với ước mơ của tôi dường như được mở rộng bởi những giọt mồ hôi của một người Hà Nội.

Sau đó, tôi vẫn hay đi qua cánh cổng màu vàng đó để lao vào nhà chú tôi. Đôi khi tôi ngồi nghe bà cụ cột tóc đuôi ngựa nói những câu có vần điệu. Tôi nghe chú tôi giải thích về những loại hoa kiểng mà chú trồng trong chậu nhỏ trước sân nhà. Tôi theo dì đi tập tành nấu ăn trong những ngày nhà có tiệc. Cô gái miền núi vụng về chỉ muốn ăn để no bụng nay đã bắt đầu chú ý đến việc trang trí món ăn. Tôi nóng lòng muốn nghe cô em gái xinh đẹp của bạn kể một câu chuyện về một chàng trai nhà bên chơi cờ với ông chú của mình, nhưng ánh mắt của anh ấy lại đổ dồn vào cô ấy. Tôi chết lặng khi nghe âm thanh sang trọng của cây đàn nguyệt từ căn gác bên cạnh vọng xuống tấm nỉ trong veo, êm ái… càng thấy mình thật may mắn.

Tôi đến Hà Nội vì khát vọng tuổi trẻ và vì ước mơ luôn tiến về phía trước. Giấc mơ thời thơ ấu của tôi đã thành hiện thực. Hà Nội và người Hà Nội đã rộng lòng giúp đỡ, yêu thương đùm bọc, dạy dỗ chu đáo, thấu hiểu, động viên … để những đứa trẻ như tôi mau lớn.

Lần cuối cùng có dịp về Hà Nội, tôi tấp vào một con ngõ nhỏ. Nhưng ngôi nhà cũ không còn nữa. Bà cụ và cô chú sinh ra ở thời cổ đại. Cô dì chú bác cũng chuyển đi lâu rồi. Ngõ dường như nhỏ hơn, sâu hơn dưới những dãy nhà cao tầng. Chỉ còn chiếc cổng vàng cổ kính tiễn em ra đi lặng lẽ vào một chiều thu mưa. Hình như có giọt mưa rơi nơi khóe mắt.

Mỗi độ thu sang, tôi lại mơ, ước mơ lại vào ngõ, trở lại khoảng sân nhỏ, trở lại nơi đã cho tôi là một phần của tôi. Tôi mơ về Hà Nội.

Leave a Reply

Your email address will not be published.